“BLOCKCHAIN – Thấu hiểu NỀN TẢNG – Gia nhập CUỘC CÁCH MẠNG”


CHƯƠNG 4: BLOCKCHAIN HOẠT ĐỘNG NHƯ THẾ NÀO?


Để hoạt động, Blockchain cần ba nhóm chính: Người dùng, các Node & Thợ đào.

Người dùng

Người dùng là những người tham gia tạo ra các giao dịch. Họ hoạt động trong mạng lưới, trao đổi các giá trị như mua bán hàng, gửi và nhận tiền … Họ là những người như Bob Alice, bạn, tôi.

Node

Node là tất cả các máy tính kết nối với mạng có thể đọc và viết từ một Blockchain. Đây là xương sống của Blockchain, giống như các cột sống trong cơ thể chúng ta. Node luôn được kết nối và đồng bộ với mạng, và chủ yếu, phải có một bản sao đầy đủ của tất cả các giao dịch đã từng xảy ra.

Okay, bây giờ chúng ta hãy dừng lại và suy nghĩ một chút: nếu họ có một bản sao của tất cả các giao dịch, và các giao dịch được lưu trữ trong các khối, có nghĩa là họ có một bản sao của toàn bộ Blockchain.

Chính xác: mỗi Node luôn có bản sao mới nhất của Blockchain, do đó, nó luôn luôn có những thông tin mới nhất, trong gần thời gian thực.

Lưu ý: Bạn không cần bản sao đầy đủ của Blockchain để trở thành người dùng. Nhưng bạn cần trở thành Node. Ngày nay người dùng cũng có thể sử dụng các ứng dụng smartphone hoặc các trang web để chuyển giá trị sử dụng Blockchain mà không phải là một Node đầy đủ.

Thợ đào

Hãy nhớ rằng giao dịch được lưu trữ trong khối. Nhưng ai tạo ra những khối này? Ai xác nhận những khối này??

Đó là nơi các thợ đào tham gia vào cuộc chơi!

Một thợ đào là không có gì khác hơn là một Node, nó cho phép thêm một khối vào Blockchain. Vì vậy, máy tính của bạn có thể là một Node, chỉ cần lưu trữ dữ liệu và đọc/ghi các giao dịch từ/đến Blockchain, hoặc nó cũng có thể được sử dụng để nhiều thứ hơn nữa.

Thợ đào được phép làm điều này bằng cách cạnh tranh để giải quyết một vấn đề toán học đặc biệt, mà luôn luôn bắt nguồn từ trạng thái mới nhất của Blockchain.

Cơ chế này được gọi là “bằng chứng của công việc” (Proof-Of-Work – POW). Đây là nơi mà toán học cấp cao được xây dựng trong hệ thống.

Các thợ mỏ phải thử bằng nhiều sự kết hợp để giải quyết những vấn đề (POW) và xác định từng câu trả lời chính xác mỗi lần.

Đó là lý do tại sao họ thực sự mạnh mẽ, đặc biệt là máy tính (không giống như các máy tính thường có ở nhà), có thể xử lý rất nhiều dữ liệu và thông minh đủ để thực hiện những tính toán phức tạp này.

Khi cạnh tranh với nhau trong mạng, người khai thác đầu tiên để giải quyết vấn đề toán học có liên quan tại thời điểm đó có thể thêm khối tiếp theo lên Blockchain, giống như một nhà khoa học xuất bản phát hiện của mình.

Tại sao Thợ đào lại đào?

Họ được nhận phần dựa vào các “bằng chứng công việc” của mình, thường là các đồng tiền của các loại tiền mã hóa.

Ví dụ, trong trường hợp của Bitcoin Blockchain, các thợ mỏ nhận được Bitcoins như là một khoản bồi thường cho công việc của họ.

Token có thể được trao đổi trong thị trường Tiền mã hóa với một số tiền mặt, hoặc có thể được chi tiêu trong bất kỳ cửa hàng nào chấp nhận chúng.

Bây giờ chúng ta có thể thấy lý do tại sao họ được gọi là Thợ đào: theo một cách nào đó, họ liên tục đào (tìm giải pháp cho các vấn đề về toán học phức tạp) cho đến khi họ tìm ra đầu mối (“vàng” của họ) và thêm khối tiếp theo để bù đắp)

Và chỉ còn một bước nữa: một khi Thợ đào đã giải quyết một vấn đề cụ thể và thêm một khối vào Blockchain, toàn bộ mạng có nghĩa vụ phải cập nhật bản sao của Blockchain với khối mới đó.

Mỗi Node sẽ tự động đồng bộ và nhận được thông tin mới nhất. Quá trình này có thể mất nhiều thời gian khác nhau, tùy thuộc vào Chuỗi khối.

Như Bitcoin, mất khoảng 10 phút.

Bây giờ chúng ta bắt đầu hiểu tại sao nó lại được gọi là Blockchain.

Thuật ngữ Chuỗi khối được rút ra từ cách giao dịch được lưu trữ trong các khối và các khối được liên kết: các giao dịch liên tục được xử lý, ghi lại và cập nhật bởi tất cả mọi người trong mạng.

Điều này tương tự như cách các sổ cái làm việc trong các thuật ngữ kế toán cổ điển. Đó cũng là lý do tại sao Blockchain thường được gọi là “sổ cái giao dịch” hoặc “công nghệ sổ cái”.

Nó thực sự làm việc như thế nào?

Chúng ta hãy trở lại với những điều cơ bản: giao dịch.

Giao dịch không bị ngắt kết nối với nhau. Chúng không phải là những hòn đảo biệt lập mà chúng giống như các quần đảo biết lịch sử của nhau.

Trong ví dụ “Gửi 50 đô la Mỹ từ Alice đến Bob”, sẽ có Là một tham chiếu đến một giao dịch trước đây được lưu trữ trong một khối ở đâu đó dọc theo chuỗi, nơi nó được ghi lại không chỉ rằng Alice là chủ sở hữu mà còn làm thế nào, từ đâu, khi nào, cô ấy nhận được 50 đô la Mỹ. Trong ví dụ sách, tài liệu tham khảo này sẽ giống như di chuyển ngược trở lại trong sách tới một trang nhất định và tìm ra một dòng nhất định cho biết Alice nhận 50 đô la Mỹ từ Paul, được gửi từ địa chỉ này vào Thứ ba, ngày 11 tháng 12 năm 2010, lúc 11.15 sáng.

Khi một giao dịch được yêu cầu, nó được chuyển tới hệ thống mạng: khi Alice xác định “Gửi 50 đô la Mỹ từ Alice đến Bob”, yêu cầu này sẽ được gửi đến tất cả các Node.

Tại sao? Bởi vì mọi giao dịch cần được xác nhận bởi toàn bộ mạng trước khi được thêm vào một Chuỗi khối.

Bạn có nhớ vấn đề “chi tiêu kép” chúng ta đã đề cập trước đó?

Khi Alice muốn gửi cho Bob 50 đô la Mỹ sử dụng một loại tiền tệ kỹ thuật số, cô ấy không phải là vật lý chuyển tiền giấy. Cô ấy gửi một file số tương đương, nhưng, vì những tệp này là số, làm sao chúng ta có thể phân biệt rõ với bản gốc của bản sao scam?

Và nếu Alice không thực sự có 50 đô la Mỹ để bắt đầu? Bob sẽ biết liệu Alice có thực sự là chủ sở hữu của 50 đô la Mỹ, và liệu, một khi đã gửi, nó đã chính thức không còn thuộc sở hữu của cô nữa chứ?

Nếu chúng ta nghĩ đến các hệ thống tài chính ngày nay, đó là điều mà một ngân hàng thanh toán thực hiện cho chúng ta và tính phí cao.

Các ngân hàng liên tục cập nhật sổ cái để ghi nhận thực tế là Alice có đủ tiền, rằng cô ấy là người mà cô ấy nói (trong các dịch vụ tài chính hiện nay được gọi là thủ tục Know Your Customer (KYC)), và khi một giao dịch được tạo ra, số dư tài khoản của Alice giảm 50 đô la Mỹ (nếu cô ấy có đủ số dư ở nơi đầu tiên nếu không nó sẽ làm mất hiệu lực giao dịch) trong khi Bob’s được tăng cùng một lượng.

Vì vậy, làm thế nào, sau đó, một mạng lưới Blockchain ngăn ngừa hiện tượng “chi tiêu kép”& các vấn đề khác? Nó sử dụng cái gọi là cơ chế đồng thuận.

Khi một giao dịch được cập nhật, tất cả những người tham gia khác trong mạng cần kiểm tra xem giao dịch có đúng không theo quy định (với một số quy định bắt buộc được thiết lập trước). Ví dụ, giao dịch chứa các thông số vận chuyển hợp lệ, thích hợp như chỉ ra số tiền thưởng (nghĩa là phí) cho người khai thác, người sẽ quản lý thêm giao dịch này vào một khối, hoặc số dư của người gửi có đủ nguồn lực, vv

Đây là Ý tưởng cơ bản đằng sau cơ chế đồng thuận, do đó cho phép danh sách các giao dịch liên tục được mở rộng, chia sẻ và xác nhận trong thời gian thực bằng hàng nghìn Node.

Bây giờ chúng ta thấy khác biệt với các ứng dụng chính được sử dụng hiện nay là: Blockchain không phải là nền tảng tập trung, mà là phân cấp, phi tập trung.

Một Blockchain không cần một bên thứ ba để hoạt động vì tất cả mọi người (các Nodes) có một bản sao cập nhật liên tục của tất cả các giao dịch đã từng xảy ra! Mọi người đều có thể đóng góp vào việc xác nhận hợp lệ một giao dịch, vì vậy, việc gian lận trên nền tảng này là rất khó.

Lưu ý rằng, điều này không giống với hệ thống tài chính hiện tại, nơi nạn gian lận có thể bị qua mặt và dẫn đến nhiều mất mát không cần thiết.

Vì vậy, không có bên thứ ba? Điều này là một khái niệm rất tuyệt vời!

Không cần sự có mặt của các chuyên viên Ngân hàng, Nhân viên văn phòng, máy ATM, các tòa nhà khổng lồ … để thực hiện các công việc đa nhiệm không cần thiết? Toàn bộ cơ sở hạ tầng có thể được tháo dỡ, nhiều khâu trung gian được triệt tiêu, giúp tiết kiện rất nhiều tài nguyên và gia tăng lợi ích cho người dùng cuối …

Điều quan trọng nhất ở đây là, Blockchain, về cơ bản là một hệ thống tin dược trên SỰ TIN TƯỞNG. Bạn không cần phải biết gì về người dùng khác, hoặc tin tưởng họ như các cá nhân khác, để bắt đầu một giao dịch (và có niềm tin rằng hệ thống sẽ làm việc).

Điều này có thể thực hiện được nhờ vào cơ chế đồng thuận, bởi vì các giao dịch và các khối không thể bị giả mạo. Để thay đổi chúng sẽ cần sự phối hợp cùng lúc của rất rất nhiều máy tính riêng biệt (Node, thợ đào…). Mọi người trong mạng có một bản sao chính xác của các lịch sử giao dịch, và sẽ là vô cùng khó để có thể đánh lừa tất cả mọi người.

Bảo mật là chìa khóa!

Chúng ta đã đề cập rằng Blockchain kích hoạt các giao dịch an toàn và lưu trữ thông tin.

Nhưng làm thế nào để làm điều này?

Chính xác như bạn làm khi bạn rời khỏi nhà vào buổi sáng trước khi đi đâu đó: bạn khóa cửa bằng chìa khoá. Trong Blockchain, bạn cần hai chía khóa, không phải là một.

Với hai chìa khóa, nó sẽ trở nên được an toàn hơn, và lúc các mật mã mã hóa trở nên có ích.

Mỗi người dùng trong Blockchain có hai chìa khóa: chìa khóa số, có nghĩa là cuối cùng cũng sẽ có một dãy số thập lục phân. Các chìa này được mã hóa và ẩn danh, có nghĩa là chúng không thể đọc được bằng mắt người.

Có 2 dạng chìa, “công khai” & “riêng tư”.

Các khoá “công khai” và “riêng tư” được liên kết bằng các mật mã toán học và được sử dụng để ký kết các giao dịch, đảm bảo rằng chỉ có những người có thẩm quyền mới có thể truy cập vào các thông tin chứa đựng trong đó.

Khóa “công khai” khác với “riêng tư” ở chỗ: cơ bản thể hiện danh tính duy nhất của bạn trong Blockchain, địa chỉ của bạn, và nó hiển thị cho tất cả mọi người trong Blockchain. Trong ví dụ của chúng ta, “Gửi 50 đô la Mỹ từ Alice đến Bob” là một giao dịch giữa Alice và Bob, những người được đại diện trong Blockchain bằng hai địa chỉ công cộng, không có gì ngoài hai khoá “công khai”.

Lưu ý rằng, các giao dịch thường không được mã hóa để người khác có thể tìm kiếm và xem các giao dịch đã từng thu thập được trong Blockchain. Nhưng bạn có thể nhìn thấy những gì?

Bạn chỉ có thể thấy rằng một địa chỉ đã gửi tới địa chỉ khác 50 đô la Mỹ, vào một thời điểm. Nhưng không thể nhìn thấy những địa chỉ đó thực sự là ai, khám phá danh tính của họ, đường phố nơi họ sinh sống, họ có bao nhiêu tiền.

Giao dịch là an toàn và không thay đổi: không ai có thể truy cập các giao dịch để sửa đổi chúng, ví dụ: Hủy “Gửi 50 đô la Mỹ từ Alice cho Bob” và thay vào đó họ bắt đầu “Gửi 50 đô la Mỹ từ Alice về Paul”

“Gửi 50 đô la Mỹ từ Alice cho Bob” đã được ký kết bằng cách sử dụng khóa công khai của Bob. Chúng ta giả định rằng Bob đã nhận được 50 đô la Mỹ, anh ta sử dụng khóa riêng của mình (được liên kết với khóa công khai của anh ấy). Điều này rất quan trọng vì nó cho phép anh ta và chỉ anh ta truy cập được. Một chìa khóa riêng giống như chìa khoá cửa trước của bạn: nếu ai đó giữ nó, họ có thể vào nhà của bạn!

Khi Alice phát sinh giao dịch 50 đô la Mỹ, điều cô ấy thật sự bắt đầu là:

“Tôi cấp quyền nhận 50 đô la Mỹ này cho người sở hữu khoá cá nhân (ví dụ như khóa cá nhân của Bob) tương ứng với địa chỉ này (ví dụ địa chỉ công khai của Bob).”

Về cơ bản, 50 đô la Mỹ đang ở trong hộp kính an toàn, nhưng chỉ có Bob mới có chìa khoá để mở ra mà thôi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here